Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

HÚ HỒN THUỐC ĐỂU

                                                                   NGUYỄN VĂN KHẢI-ÔNG GIÀ OZON
   Đã tròn ba năm tôi mới trở lại Bắc Giang để giúp bà con trồng nấm chân dài như đã giúp bà con trồng loại nấm này thành công ở Tiên Du, Bắc Ninh.
Anh Duẩn người Tiên Du trao cho tiến sĩ Khải nấm chân dài đã mọc to bằng ngón tay út vào lúc 10h ngày 26/8/2014.
ngày 2/9 Anh mang bịch nấm của nhà- phía tay phải  trên ảnh, nấm chỉ to bằng ngón tay trỏ còn nấm chăm sóc bằng Anolyt ở nhà tiến sĩ Khải có đường kính hơn 28 cm- ở phía trái trên ảnh.

   Chiều ngày 19-9-2014, đi giúp dân Bắc Giang về, đang định thay quần áo, tôi thấy có tiếng gõ cổng rất to. Tôi vội chạy ra, người gõ cổng là bà đồng nát, thỉnh thoảng có giúp nhà tôi dọn nhà, sân, vườn. Hôm nay, bà  không gọi tôi mà chỉ gõ cổng, hẳn có điều gì bất thường. Khi tôi đến gần, bà kéo cái khăn che mồm xuống, lộ ra một mảng vàng vàng , đen đen, trăng trắng ở phía trái ở môi trên. Tôi vội mời bà vào nhà, đưa Anolyt, để bà đổ vào cốc, sau đó dội thêm chút nước sôi vào. Tôi đưa cho bà cả gói giấy lau miệng. Bà dùng giấy thấm nước Anolyt âm ấm ấp vào màng lở trên môi của mình. Trong khoảng 10 phút, sau nhiều lần thay giấy, bà ú ớ nói rằng hôm qua  bà bị ho ra hiệu thuốc tây gần bến xe Giáp Bát mua thuốc, ai ngờ vừa uống xong thì môi rộp lên. Tôi cả cười: “ Muốn rửa hết thuốc đểu còn lưu trong miệng thì phải dùng Anolyt loãng. Dăm ba ngày sẽ khỏi và phải trèo cắt gấc và mướp ngoài vườn hộ tôi đấy! “
   Bà pha nước Anolyt vào nước sôi để ấm theo tỷ lệ một cộng bốn, chịu đau súc miệng liên tục, ra cả mủ lẫn máu. Khoảng 15 phút sau, bà xin Anolyt về nhà để tự chữa. Giọng bà nghe rõ hơn nhiều.
  Hai hôm sau, đang hướng dẫn học trò làm thí nghiệm, nghe tiếng bà Cam gọi, tôi vội chạy ra mở cửa mời bà vào. Bà hồ hởi khoe với đám thanh niên: “ Hôm qua bác nặn ra rất nhều máu và mủ, súc miệng hết gần một phần tư lít Anolyt nên đã được thế này đây. Bà chỉ vào vết thương đang dần lành.”
  Xế chiều 25-9-2014, tôi đi giúp bà con Hưng Yên về, đang định mở cổng vào nhà, bà Cam phóng xe đạp tới, kéo khăn che mồm, cười hết phanh: “ Bác xem, bây giờ thì chúng nó hết nói em bị lão nào cắn mạnh nhá.”
  Tôi vui mừng, nhìn đôi môi của chị đã đỏ hồng, không biết nói gì. Khoảng  8h tối, một người đàn ông đứng ngoài hàng rào gọi: “ Anh Khải ơi! Anh Khải ơi!” . Cổng chưa mở xong , người đàn ông vừa đẩy xe vào sân vừa nói vừa chỉ những cái gói treo lủng lẳng trên xe: “ Tôi phải mua rất nhiều các loại lá, thuốc nam chữa cho cháu.”
  Tôi nghiêm sắc mặt hỏi ông ta : “  Anh có biết những cây thuốc này đã được phun bao nhiêu loại thuốc trừ sâu không?  Mấy gói thuốc nam này đã được xông sinh có nồng độ lưu huỳnh là bao nhiêu và xông bao nhiêu giờ?”
  Khi ngồi hàn huyên với vị đại tá, phó giáo sư tiến sĩ này, tôi nhắc lại, chuyện các cháu ở Bắc Giang dùng thuốc cam chữa nhiệt miệng, kết quả là tiền mất, bệnh nặng hơn. Ông bạn già định vứt thuốc lại trong vườn nhà tôi. Tôi nhờ ông ném vào thùng rác ở ngoài phố gần nhà tôi. Ông gặng lại: “ Thế là ông lại định làm thùng rác độc hơn,gây độc cho nhiều người đi đường đấy nhé.”
  Tôi cả cười: “ Tôi và anh đã đi làm nghiên cứu sinh và đi giảng ở nhiều nước, có nơi nào lại được chính quyền và dân chúng cho phép để các thùng rác dọc theo đường phố đông, gần trạm dừng xe và trong cả bến xe như ở Việt Nam? Hơn nữa lại còn cho phép bán thuốc đủ loại”

  Ông bạn già ngắt lời tôi: “ Hồi tôi thăm ông ở học viện quân y Vacsava có thấy ai ngoài cổng đâu. Bây giờ, đi dọc Hai Bà Trưng từ Quán Sứ tới Triệu Quốc Đạt phải đi dưới lòng đường  vì trên hè luôn có vài trăm xe máy của người đến khám ở bệnh viện K gửi. Có khi họ mắc bệnh vì các thùng rác của các công ty nhà nước, các bác sỹ người nhà nước không nhờ chúng làm sao có tiền tiêu rủng rỉnh. Thật hú hồn, suýt nữa tôi lại dùng thuốc đểu, để thường xuyên đến đó để làm chúng giàu hơn.”

Sau một ngày uống thuốc TM mua ở hiệu,
Bà Cam bị ho nặng hơn và môi sưng lên, lở loét, rất khó nói

Dùng giấy đẫm Anolyt ấm ấp vào vết thương
nhiều lần trong khoảng 15 phút
Một lớp màng màu vàng bong ra cùng vẩy lẫn máu
Sau khi nặn để loại bỏ máu, mủ, vẩn bẩn
Bà Cam thấy dễ chịu, giảm ho và nói được rõ lời
Bà cười nói: “ Đã không còn gì để bị nói
 rằng đàn ông cắn vào môi tôi.”


CÓ AI CHÊ KHÔNG?

                                                                                                               _NGUYỄN VĂN KHẢI-ÔNG GIÀ OZONE _


 
          Sáng 17-8-2014 tôi về thôn Khuyến Công, xã Khả Phong, huyện Kim Bảng Hà Nam thăm chiến hữu Phạm Văn Nhệch. Vừa bước chân tới cổng mọi người đi cùng tôi đã reo lên: “Ôi nhãn sai qúa, quả to qúa chắc ăn ngon lắm đây”. Vợ anh Nhệch nắm lấy tay tôi hỏi “Người ta mua tất cả quả trên cây giá triệu tám, các nhà khác chỉ được giá triệu ba, triệu rưỡi. Họ trả thêm cho nhà mình năm trăm nghìn nếu cho phun thuốc mười ngày một lần”. Anh Nhệch đứng ở dưới gốc cây vừa chạy ra đón chúng tôi vừa cười nói :“Quý hóa quá các bác và các cô chú đến rồi sốt ruột suốt từ sáng. Cây này đến cuối tháng chín mới được hái nhãn lúc đấy giá trị lắm”. Anh thượng tá đi sau lưng tôi vừa tính vừa nói : “Vậy là bốn lần phun hai vợ chồng son hút thuốc trừ sâu hơn một tháng để rồi hai vợ chồng son cùng đi bệnh viện K trước nhà thầy Khải cho tới lúc chết”. Anh Nhệch cười phá lên: “Cho lên tôi chỉ nhận có triệu tám ngoài ra còn để phần khách quý hôm nay một ít làm quà về Hà Nội”
          Không biết có ai chê hai vợ chồng anh Nhệch đã bỏ phí năm trăm nghìn đồng không. Còn tôi đã cho bà con trong hẻm, trong ngách, thậm trí ngoài phố mượn thuyền bằng nhôm đi lại từ trưa ngày 20-10-2008 đến chiều mồng 1-11-2008 vì cả khu này bị ngập nước.Quái chiều mồng một vợ tôi ngồi trên thuyền còn tôi kéo thuyền đi lội trong nước. Ra tới đầu cầu Định Công có mấy người đang trở khách bằng bè được tạo bởi các tấm ván cốt pha, các thùng nhưa xanh to chỉ và tôi nói: “ Lão tóc bạc kia ngu lắm, mỗi chuyến trở được trăm rưỡi hai trăm nghìn mà lão ta cho mượn thuyền miễn phí”


          Bài viết vừa kết thúc thì có khách. Cháu Bích Ngọc Lũ, Bình Lục, Hà Nam lên Hà Nội nhập trường đại học cùng chị là sinh viên ngoại ngữ năm cuối đến thăm tôi. Chưa mở cổng nhà đã đầy ắp tiếng cười. Vừa mở cổng tôi vừa cảm ơn các cháu: “Rất mừng lại được ăn nhãn Hà Nam. Cám ơn các cháu. Nhưng ông thích thóc hơn”. Cô chị cười: “Bố cháu dặn mang thóc lên cho gà ác Hà Giang của bác”. Ba năm trước Ngọc Lũ bị bệnh tai xanh hàng tuần cô sinh viên này đều lên viện Hàn lâm khoa học Việt Nam lấy anolyts mang về Ngọc Lũ cứu lợn cho nhà mình và họ hang, nhờ thế mà gần hai trăm con lợn của nhà cô không bị bệnh. Lợn của cô bác bị long cả móng, loét cả mồm chẳng những không chết mà còn mọc lại móng. Hai cháu đang nói chuyện với tôi thì có điện của ông chú gọi tới. Ông mời tôi về quê ông chơi, cháu gái bé bắt tay hứa sẽ tới dự đám cưới chị cháu ở Đan Phượng.Còn tôi chợt nghĩ : Hôm tôi đến giúp họ mà lấy tiền, chắc số tiền ấy không mua được nụ cười của cô gái ấy ngày hôm nay 


Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

XAY THÓC THÌ THÔI BỒNG EM

       _NGUYỄN VĂN KHẢI- ÔNG GIÀ OZONE_

Sáng nay, tôi phải bỏ không xuống xem hội chùa Keo, tiện thể ghé thăm các chiến hữu từ 42 năm trước. Anh Sự hãy còn đạn nằm trong đầu, mắt nhìn không  rõ, chân đi khập khiễng, tay trái khòng khòng, tha thiết mời tôi ghé qua nhà, nhớ mang theo một can Anolyt. Mười tháng trước, tôi ghé thăm nhà anh, ngủ lại đấy một đêm, cùng đắp mềm chăn bông không vỏ. Trước khi chia tay tôi, hai anh chị cứ bắt tôi phải mang lạc về Hà Nội. Hôm nay, nhà tôi  vẫn còn khoảng ba cân chưa bóc vỏ. May  sao hôm  ây  tôi  lại mang theo 4 lít Anolyt trong tám chai. Tôi  tặng chị  hai chai. Chỉ sau ba lần xúc miệng và uống, chị hớn hở nói với chồng: “ Nước thần anh Sự ơi, em hết hôi  mồm rồi”. Nhìn bàn tay chai dày, nứt nẻ, đen đúa vì ruộng vườn, lợn gà của chị. Tôi đau xót tự hỏi, thỉnh thoảng ông chồng bị đau đầu vì thương tật đuổi đánh người đàn bà này. Nguyên nhân gây ra nó là chiến tranh Nam Bắc. Những kẻ gây ra cuộc chiến tranh ấy, dù không còn sống nữa cũng phải bị  lên án. Nhưng bao giờ tất cả người Việt mới thấy được điều đó? Số nước còn lại được chữa các vết lở loét trên mình anh Túc đã có từ năm 1972 ở chiến trường Trị - Thên – Huế chưa lành,trên mặt anh Khiêm và nhiều việc khác. Thỉnh thoảng về thành phố Thái Bình hoặc đi qua đó tôi đều mang nước Anolyt, đèn khử khuẩn, khử mùi, khử khói cho các chiến hữu. Khi khẩn thiết như các cháu bị chân tay  miệng, sởi, thủy đậu, ho, chảy nước mũi tôi nhờ học trò đem nước Anolyt ra bến xe Giáp Bát sau nhà gửi bằng xe ô tô khách. Chỉ ba tiếng sau là họ đã nhận được. Cháu anh Khiêm khỏi chân tay miệng, bố anh Hà hết rubenla. Con và cháu anh Sự ở Vũng Tàu khỏi liền mấy bện. Hôm nay trời lại nắng rất đẹp, rất nhiều đồng đội cũ đang đợi tôi ở chùa Keo và nhậu bữa túy lúy. Tiếc quá, cứu người là trên hết, tôi phải ở nhà thôi.

          Tối hôm qua, tôi nhận được điện thoại của anh Sơn_Kim Lan anh là chủ trang trại  lợn lớn nhất ở xã Kim Lan, Gia Lâm, Hà Nôi. 19 tháng trước anh bị chết 5 con lợn nái trong số 120 con đang nuôi, dù rằng khi mới thấy chúng phát bệnh anh đã nhờ thú y xã, huyện cứu chữa, nhưng vẫn mất 60 triệu trong ba ngày. Anh đem xe ô tô  chở 400 lít Anolyt về, tất nhiên kéo tôi theo bằng được. Từ hôm đó, chẳng những lợn không bị chết dịch mà còn không bị loét, ỉa chảy, ho hen. Vô tình, một lần tôi  xuống ăn giỗ ở nhà anh vì bố anh cũng ở sư 304 trong chiến trường với tôi,  cứu được em trai anh đang bị sởi. Chàng trai này là nhân viên một bệnh viên, đêm ấy ở lại trực thấy nóng nực bèn đi tắm, ai ngờ mụn nổi lên khắp người vì bị sởi. Do có mang theo một can Anolyt đi ăn cỗ, tôi hướng dẫn chàng trai pha với nước nóng tự chữa cho mình. Vài ngày sau, Anh hỉ hả báo rằng các mụn đen đã biến mất, “sởi tịt rồi” và anh đã đi làm. Hôm đó, anh Sơn hứa tặng tôi mười con gà chọi con. Bây giờ, gà đã to hơn nắm đấm, tôi phải xuống lấy. Vừa nói chuyện xong với anh Sơn lại có điện thoại gọi. Một phụ nữ trẻ ở Yên Viên muốn sáng hôm sau có nước để chữa tay chân miệng cho hai cháu trai sinh đôi. Tôi đành gọi điện khất bè bạn Thái Bình vì mấy khi được người khác nhờ cứu giúp.

Chưa nhìn rõ mặt người, tôi đã phải nhốt chó chuẩn bị mở cửa đón khách. Hai người cầm theo vỏ chai CoCaCoLa, Seven Up, nước ngọt, chè xanh không độ, tôi  hỏi họ: “ Bác dặn cháu cầm vỏ chai nước tinh khiết như  Lavi đúng không?” Cô vợ cười : “ Vâng. Đúng ạ”. Tôi chỉ đống  vỏ chai nói: “ Cháu học lớp 2 chưa? Cháu đánh vần xem đây là những chai nước gì? Khoảng 80% người đến đây đều xử sự như cháu.” Cô ta lung túng nhưng tôi cắt ngang lời: “ Đây không phải là các bộ trưởng trả lời, các nghị sỹ ở hội trường Ba Đình mà là diệt viruts, vi khuẩn, nấm môc, bào tử cứu người. Thôi, vào lấy nước nhanh về giúp con đỡ đau, hết khóc. Trong lúc hướng dẫn đôi vợ chồng cách sử dụng Anolyt tôi phát hiện hai mắt cô ta bị sưng và rất đỏ. Cô thú thật rằng, thương con quá nên đã khóc. Tất nhiên, như thường đối với mọi người tôi hướng dẫn cô rửa mắt bằng Anolyt loãng. Ở Đông Dư, có bà lão 72 tuổi, suốt 55 năm trời, phải cầm khăn mùi xoa lau nước mắt liên tục, chỉ sau bốn lần chớp mắt trong cốc nước đầy Anolyt  loãng, mà đã không cần phải bỏ khăn mùi xoa trong túi áo nữa. Trong khoảng ba tháng nay, tất cả những ai bị đau mắt đỏ, chỉ sau không quá hai ngày dùng Anolyt đều nhìn tinh tường như trước lúc bị bệnh.

 Giữa lúc đôi vợ chồng đang chuẩn bị ra về, tôi nhận được điện thoại của  người mẹ tối hôm qua dẫn con bị mụn đầy mông, tay luôn gãi chân: “ Tối qua, cháu ngâm mông xong, không gãi nữa, ngủ rất ngon, sáng nay đi học rồi ạ.” Người phụ nữ khác ở Vĩnh Yên gọi điện báo rằng, chiều mùng 5 chị xuống nhà tôi, tối về lại dùng Anolyt một lần nữa, nay đã hết hẳn sổ mũi dù trước đây tốn nhiều tiền đi bệnh viện mà không đỡ. Tôi dặn chị gửi địa chỉ cho tôi, tôi sẽ nhờ học trò gửi nước lên cho chị. Tiễn khách về xong, tôi mở hòm thư điện tử, thấy ảnh cháu bé đã ở nhà tôi sáng 4-10 nay đã đỡ hẳn.

 Chưa kịp đóng máy, tôi lại nhận được điện thoại của một chàng trai ở Tiền Hải đã chữa chạy lành lặn cho con bằng Anolyt lại muốn xin thêm nước Anolyt để phòng các bệnh. Tưởng rằng thanh thản, tiếp tục hoàn thiện quyển Vật Lý phổ thông thực hành hiện đại ai ngờ một gia đình ở bãi Phúc Tân lại đến xin nước.
Bận nhưng mà vui ra phết. Thú nhất là được nghe giọng cười của bác Hiến ở 25 Phan Bội Châu: “ Nước kỳ diệu của bác đã làm tôi có tóc mọc lại ở chỗ đầu hói rồi. Sợ nhất bạn bè bảo tôi, sao ông cấy tóc giả giỏi thế?”  
          Bác Trần Đình Hiến 82 tuổi trong buổi góp ý hoàn thiện tàu ngầm Trường  Sa ,người đeo đồng hồ.
 Hai bàn tay ôm làm sao được cả trái đất. Chỉ cần làm việc gì được việc đó. Càng ngày càng làm được nhiều việc cho cộng đồng, Nếu không có nhiều người cần trí tuệ của mình hỏi cuộc đời còn gì ý nghĩa.

                                                                             Ngày 7/10/2014.

Hồi 18h 15p, ngày 11/10 người mẹ có số điện thoại 0966729134 gọi điện cám ơn báo tin đứa lớn trước hôm dùng Anolyt bị lở đầy mồm, sốt cao nay đã khỏi. Đứa bé bị lây nhưng nhờ có Anolyt nên không bị sốt, chỉ bị ba mụn trong miệng nay cũng khỏi. Đôi mắt của chị khỏi ngay trong hôm dùng đầu tiên. Gia đình chị đã lấy thêm 10 lít Anolyt để phòng bệnh.

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

AI TRẢ TIỀN?

Trong các sách giáo khoa Vật Lý phổ thôngcủa Việt Nam dược nhà xuất bản giáo dục xuất bản và bán, hầu như banif nào cũng có một phần lớn trang sách bị bỏ trống, có trang bỏ tới 2/3. Điều này không bao giờ thấy trong các sách giáo khoa của các nước như Nga, Trung Quốc, Mỹ, Singapo, Ba Lan, Úc ...
   Trước hết, cặp sách của học trò nặng thêm, nhiều cây rừng bị chặt để làm giấy một cách hoang phí, tăng giấy thải sau khi sách được sử dụng, bỏ đi. Có chỗ để học sinh viết lung tung khi không muốn nghe giáo viên giảng ...hơn hết làm tăng thêm tiền mua sách giáo khoa. Ai trả tiền cho  sự hoang phí gây nhiều tác hại này?








CHỮA BỆNH BẰNG NƯỚC...ANOLYT


LỜI CHÚC GIỮA NHỮNG TIẾNG CƯỜI

                                                                                                     - Nguyễn Văn Khải -

  Tìm ảnh chữa chàm sữa cho trẻ nhỏ trên máy tính, vô tình nhìn thấy ảnh một người phụ nữ đang gội đầu bên cạnh máy tạo Arolyt trong nhà C2 của viện hàn lâm khoa hoc và công nghệ Việt Nam, tôi vội  gọi điện đến thạc sĩ Đỗ Đức Thắng, vì người đàn bà ấy là vợ anh ta. Chuông reo một lúc, không có ai trả lời. Tôi hạ máy. khoảng gần phút sau anh gọi  lại  cho  tôi, tôi  mừng rỡ nói: " Kính chào! Người hùng có nhớ tháng này, năm 1997 chúng ta đang làm gì không? ". Anh Thắng cười hồn hậu đáp: " Ta đang làm nhà dàn A2 ở triển lãm Giảng Võ. ". Tôi cười lớn: " Đúng, đúng lắm". Đây là nơi đầu tiên ứng dụng giàn không gian cấu trúc tinh  thể ở Việt Nam. Nhiều năm sau, đã có nhiều cầu dân sinh, nhà có diện tích lớn do anh Thắng và các cộng sự xây dựng, trong khi đó cái nhà T1 của sân bay Nội Bài được xây dựng mà mái được làm theo công nghệ này bị trục  trặc với giá thành vô cùng lớn. Tôi hỏi tiếp: " Thế năm 99 thì sao?". Anh Thắng cười: " Hai tháng nữa cơ, anh em mình đi làm cầu cho tỉnh Đồng Tháp, khi về anh đọc bài thơ - Chiều anh về thành phố. Mưa Đồng Tháp ngăn đường. Bao nhiêu là nỗi nhớ. Bấy nhiêu sợi mưa vương...".
   Một thang sau nữa chúng tôi làm sân khấu tròn, cầu treo ở ngã tư Lê Lợi, Quang Trung, Sài Gòn. Chính quyền Sài Gòn đã mời thầu. Rất nhiều các công ty nước ngoài đăng ký. Họ đều yêu cầu vài tháng thiết kế, vài tháng chuẩn bị vật liệu, trong khi đó, chỉ còn hơn chục ngày đã phải hoàn thành. Đấy là chưa kể giá thành của họ cao vòi vọi. Sáng 30/12/1999, sau 12 ngày anh Thắng tổ chức thi công, trên tất cả các mặt báo đều đăng ảnh tôi và anh Thắng đi trên cầu treo cấu trúc mạng tinh thể kiểm tra độ an toàn của cầu. Phía dưới cầu, xe cộ  vẫn đi lại nườm nượp. Cuối cùng các cầu treo và sân khấu tròn giá rẻ bằng 1/10 của nước ngoài đăng ký đấu thầu đã an toàn tuyệt đối trong đêm giao thừa chuyển dao thiên niên kỷ.
    Phó chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh đã cười nói với chúng tối: " Không hiểu tại sao, anh Nghiên rất thân với anh Khải mà lại không để anh Thắng làm nhiều loại cầu này để vượt ngang đường cho người Hà Nội? ". Trước đó khoảng sáu tháng, tôi đã gửi thư cho  tiến sĩ Hoàng Văn Nghiên- chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, chiến hữu cùng nghiên cứu sinh ở Ba Lan với tôi. Phó chủ tịch thành phố Đinh Hạnh và Lê Quí Đôn đã tiếp tôi  với anh Thắng, nhất trí sẽ thử nghiệm hai cầu. Không ngờ, mấy ông ở sở giao thông công trình thị chính lại yêu cầu phải làm luận chứng rằng khi mưa chân cầu không cản nước đến mức làm ngập đường phố. Trước yêu cầu vô lý này, chúng tôi đành tạm biệt anh Nghiên bằng một cú điện thoại.
   Ấy thế mà, vài năm sau, trong một chương trình tivi tôi  thấy một cậu sinh viên được giải thưởng ở Nhà Hát lớn Hà Nội vì có ý tưởng đem giàn không gian cấu trúc tinh thể làm cầu vượt trong thành phố hoặc qua kênh mương ở vùng Nam bộ - thực tế lúc đó đã có vài trăm cầu làm xong ở vùng này.
   Tôi vui vẻ trò chuyện với anh Thắng. Được biết anh đã có hai cháu ngoại, tôi cười lớn chúc mừng anh: " Mong rằng cháu ngoại anh không phải học bằng những sách giáo khoa có trang trước ghi dùng ba tấm gỗ có độ dài khác nhau để làm thí nghiệm nhưng trang sau lại chỉ dùng có một thanh kim loại  làm thí nghiệm hoặc dòng 13 từ dưới lên ghi tốc độ vũ trụ phải đạt 11km/s nhưng dòng trên lại  ghi kết quả ta có vận tốc vũ trụ cấp I là 11km/s"
   Anh Thắng cả cười, tôi cũng cười. Chắc rằng chúng tôi không  chỉ biết cười.